Saturday, 4 August 2012

Cà phê chiều thứ 7: Tấu khúc 'Mùa xuân' của Vivaldi

Không ít lần tôi thấy Justin vừa lặng lẽ khóc vừa chơi tấu khúc “Mùa xuân” của Vivaldi, bản nhạc đã được ông Bill chơi để đánh thức nó.

Ông Bill Marussio, bệnh nhân Alzheimer do tôi chăm sóc, từng là một nghệ sĩ violin lừng danh. Dưới gầm giường bệnh của ông là một cây đàn violin rất quý. Ông ấy bảo tôi rằng nó có giá tới 250.000 đôla, dù tôi không chắc ông có nhớ chính xác không. Và tuy bệnh tật đã cướp đi trí nhớ, nhưng nó không xoá đi được tài năng của ông. Mỗi lần ông Bill sẽ đặt violin xuống dưới cằm, thì tôi, một tình nguyện viên trẻ, hoàn toàn “ngoại đạo” với âm nhạc, cũng không thể không ngẩn ngơ.
Tôi có một cậu em trai nhỏ tên là Justin. Em mới 3 tuổi, bị tự kỷ và được điều trị tại nhà. Các bác sỹ luôn nhắc chúng tôi hãy mang em ra ngoài, để em tiếp xúc nhiều hơn với cuộc sống. Và tôi đã quyết định, hôm nào sau giờ học, tôi cũng đưa Justin tới viện dưỡng lão thăm ông Bill, bệnh nhân mà tôi chăm sóc.

Justin ngồi trên giường, và ông Bill sẽ kể cho chúng tôi nghe những chi tiết rắc rối nhất về chiếc violin. Ông ấy nói về độ dài của dây. Ông ấy nói về độ cong của gỗ. Ông ấy thậm chí còn nói về cả chiếc vĩ nữa.
Rồi ông chơi nhạc cho chúng tôi nghe, ông đặc biệt thích chơi tấu khúc "Mùa xuân" trong tổ khúc “Bốn mùa” của Vivaldi cho Justin nghe. Ông nói: “Dành tặng riêng cho cháu, Justin”. Có lần ông Bill chơi bài đó, nhưng được nửa chừng thì quên mất là mình đang chơi bài gì, và lại kết thúc bằng nửa cuối của bài... "Twinkle Twinkle Little Star".
Thế rồi một lần, ông Bill bỗng hỏi: “Justin, cháu có muốn thử chơi violin không?”. Là một đứa bé rất ít nói, Justin chỉ đáp: "Có ạ".
Ông Bill đưa cho Justin cây đàn quý giá của ông. Thằng bé đặt nó bên dưới cằm và kéo chiếc vĩ qua những sợi dây.

Tôi biết, nếu ai đó đưa cho tôi một cây đàn violin thì âm thanh duy nhất mà tôi tạo ra được chỉ có thể miêu tả là "tiếng ồn". Thế nhưng lần đầu tiên Justin thử kéo đàn, âm-nhạc-đã-vang-lên - không phải thành một bài hát, nhưng rõ ràng là âm nhạc. Khi Justin hạ cây vĩ xuống, ông Bill và nó, một già một trẻ, cùng mang trọng bệnh, đã cùng nhìn vào mắt nhau, và cùng mỉm cười hạnh phúc. Họ hiểu nhau, bằng âm nhạc.
Ông Bill mất vài tháng sau đó, một cách yên bình trong viện dưỡng lão. Justin rất nhớ ông. Nó thậm chí còn nghĩ ra một bài hát về ông và rất hay hát.
Tôi đã thuyết phục bố mẹ cho Justin học nhạc không bao lâu sau khi ông Bill mất. Bắt đầu bằng đàn piano, vì ông Bill nói mọi đứa trẻ muốn chơi violin đều nên chơi piano trước. Hoàn toàn không có kiến thức về âm nhạc nên tôi cũng không hiểu tại sao.

Chơi piano một thời gian, Justin đã chuyển sang chơi violin và thầy hướng dẫn khẳng định Justin chơi giỏi như bất kỳ đứa trẻ bình thường nào ở tuổi nó. Và rồi điều kỳ diệu xảy ra: âm nhạc đã giúp Justin thoát khỏi bệnh tự kỷ sau vài năm.
Justin không nhớ ông Bill bằng ký ức hình ảnh thông thường, vì khi gặp ông, nó còn quá bé nhỏ và bệnh tật, nhưng nó nhớ ông Bill bằng âm nhạc, không ít lần tôi thấy nó vừa lặng lẽ khóc vừa chơi tấu khúc “Mùa xuân” của Vivaldi, bản nhạc đã được ông Bill chơi để đánh thức nó.

No comments:

Post a Comment

Người Theo Dõi