Sunday, 5 August 2012

Nghệ sĩ violin Xuân Huy: "Chưa bao giờ người nghe gần dàn nhạc đến vậy"

Chiều 15.1, trong tiết trời lạnh giá và cơn mưa phùn cuối năm của Hà Nội, hàng trăm người vẫn đứng chật cứng góc phố Lý Thái Tổ và Lý Đạo Thành suốt mấy giờ đồng hồ. Họ tới để thưởng thức buổi diễn cuối cùng của dự án LUALA Concert – Trình diễn nhạc cổ điển trên đường phố.
Đây được coi là một trong những sự kiện văn hoá nổi bật của năm 2011, được hội Nhạc sĩ Việt Nam bình chọn vào top 10 sự kiện âm nhạc của năm.


Nghệ sĩ violin Xuân Huy trình diễn trong LUALA Concert
Buổi diễn cũng là kỷ niệm ngày sinh nhật của nghệ sĩ violin Xuân Huy, người được coi là “linh hồn” của dự án nghệ thuật này.  
Sau 10 tuần biểu diễn, cá nhân anh đánh giá dự án này đã thành công?
Phải nói rằng hơn cả thành công. Chỉ cần nhìn số lượng khán giả thôi sẽ thấy. Nhà hát lớn chỉ có sức chứa gần 600 người cho một đêm diễn. Ở ngoài này, mỗi buổi biểu diễn của chúng tôi có khoảng 300 khán giả, trong đó có khoảng 50 khán giả “cứng” và có mặt từ lúc công diễn cho đến buổi bế mạc. Đó là chưa kể những người chỉ nghe một chút rồi lại đi. Thậm chí cả những người chỉ đi qua và âm nhạc lọt vào tai họ. Nếu tính vậy thì mỗi buổi diễn sẽ có không dưới ngàn người được nghe nhạc cổ điển trực tiếp đâu. Sự so sánh không phải để nói là biểu diễn ngoài đường hơn biểu diễn trong nhà hát. Mà để thấy rằng hiệu quả của cách làm này là có và tích cực.  
Có nên hiểu rằng mục đích lớn nhất của dự án này là càng nhiều người được nghe nhạc cổ điển càng tốt dù chỉ… vài giây đồng hồ?
Đúng như vậy. Ngay từ đầu, khi xây dựng dự án này, chúng tôi, những người tổ chức đã có một quan điểm rằng phải làm sao để càng nhiều người nghe được nhạc càng tốt. Bởi có thể chỉ nghe vài giây thôi nhưng người ta có thể bị tác động ở nhiều mức độ để chủ động dừng lại, nghe chúng tôi chơi. Cứ như thế là chúng ta đang gợi mở tai nghe của mọi người đến với âm nhạc thực sự.
Nhưng thực ra đó chỉ là mục đích bên ngoài. Xa hơn nữa, chúng tôi muốn tạo nên những hiệu ứng thực sự tích cực cho chính nền âm nhạc Việt Nam. Hiện nay, chúng ta đầu tư và phát triển quá nhiều cho dòng nhạc hát. Cần phải phát triển song hành, không chỉ đáp ứng nhu cầu và nâng cao trình độ thưởng thức của khán giả mà còn tạo sự hỗ trợ rất hiệu quả giữa các loại hình âm nhạc khác nhau. 
Để chuẩn bị cho dự án này, các anh mất bao nhiêu thời gian? Chuẩn bị cho 10 tuần diễn trên đường phố so với những buổi diễn trong nhà hát, công việc nào vất vả hơn?
Để công diễn trong hai đêm, một dàn nhạc thường tập trong 10 buổi hoặc 15 buổi, tức mỗi đêm diễn khoảng 2 tiếng rưỡi. Bài vở nằm gói gọn trong đó. Còn để chuẩn bị cho dự án này, chúng tôi mất hai tháng tập luyện mà cụ thể là 30 buổi tập trước khi chính thức công diễn. Chưa kể mỗi tuần vẫn phải tập ít nhất một buổi để chuẩn bị bài vở và thêm tác phẩm mới cho buổi diễn sau. Tổng cộng chúng tôi chơi khoảng 100 tác phẩm và thời lượng khoảng 20 tiếng đồng hồ.
Đó là khối lượng công việc mà chúng tôi cần làm và phải làm tốt. Đó là chưa nói tới tính chất biểu diễn ở đường phố, sự làm phiền đối với nhạc công là rất cao. Mặc dù dàn nhạc của chúng tôi gồm những nghệ sĩ đã có nhiều năm trình diễn âm nhạc cổ điển trên những nhà hát trong và ngoài nước, nhưng họ vẫn phải làm quen với không gian trình diễn này. Chúng tôi cũng phải mất 4 tới 5 buổi mới có thể làm quen được. Nhưng khi đã quen thì lại rất thoải mái, tự nhiên.  
Chưa bao giờ người nghe đứng gần một dàn nhạc đến thế. Và dàn nhạc cũng vậy, nghệ sĩ họ cũng cảm thấy gần gũi với khán giả. Và cứ thế hai bên xích lại gần nhau.


Dàn nhạc trình diễn trong dự án nhạc cổ điển trên đường phố. 
Tôi thấy rất nhiều bạn trẻ trong các buổi diễn của dàn nhạc đặc biệt là trong buổi diễn kết thúc chiều nay đã đội mưa thưởng thức nhạc cổ điển. Cá nhân mà nói, tôi rất xúc động. Là một nghệ sĩ anh nghĩ gì về điều đó?
Nhiều người cứ bảo bọn trẻ chỉ biết mấy thứ nhạc nhảm nhí, vớ vẩn. Nhưng sao không dành thời gian chê bai các em để làm việc khác là tạo điều kiện cho chúng tiếp xúc với những thứ tử tế. Người trẻ đâu chỉ biết điều dở. Họ biết cả cái gì là hay là tốt đấy chứ. Nếu họ không thích, không yêu thứ âm nhạc này liệu chúng tôi có cách nào mà giữ chân họ đứng nghe? 
Sau mỗi buổi diễn, các anh có nhận được những trao đổi, chia sẻ từ khán giả?
Vâng rất nhiều. Không chỉ là những tràng pháo tay, những bó hoa tri ân hay những bức ảnh chụp chung giữa nghệ sĩ và khán giả. Khán giả và chúng tôi còn trở thành những người bạn của nhau. Họ trao đổi về sự thưởng thức, hỏi lại nghệ sĩ một tác phẩm mà họ vừa nghe và thích nên muốn tìm đĩa CD nghe ở nhà. Có những người đề nghị chúng tôi chơi tác phẩm nào đó, cảm thấy phù hợp chúng tôi cũng đồng ý, tập và trình diễn. Đặc biệt, nhiều người đã kể lại với tôi về kỷ niệm của họ gắn với một giai điệu âm nhạc nào đó mà chúng tôi đã trình diễn. Đó là những câu chuyện thật sự xúc động và trải nghiệm quý giá với chúng tôi. 
Xin cảm ơn anh.


















No comments:

Post a Comment

Người Theo Dõi